Tôi sống ở vùng ven thành phố. Gần ruộng, gần ao. Muỗi nhiều quanh năm.
Mỗi chiều tối, cả nhà ngồi ăn cơm là muỗi bu vào chân. Xem TV phải vừa xem vừa đập muỗi. Ngồi đọc sách cũng không yên. Sinh hoạt trong nhà mà cứ như đang ở ngoài đồng.
Con gái tôi lúc đó mới 2 tuổi. Con hay chơi ở sàn nhà, muỗi đốt nhiều nhất. Mỗi tối tắm cho con, đếm được cả chục vết đốt mới.
Có hôm con khóc vì ngứa, gãi đến trầy da. Nhìn con mà thấy bất lực.
Góc phòng sinh hoạt của gia đình tôi – nơi đặt mâm xông thảo dược.
Vợ tôi xịt muỗi mỗi chiều trước giờ cơm. Căn phòng mù mịt mùi hóa chất. Phải mở cửa cho bay bớt rồi mới dám vào. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, ngày nào cũng xịt.
Tôi mua đèn bắt muỗi, máy đuổi muỗi siêu âm, thử đủ cách. Tốn tiền mà muỗi vẫn còn.
Tôi bắt đầu tự hỏi:
"Mình cứ đánh nhau với từng con muỗi. Có phải đang làm sai cái gì đó từ gốc?"